Liệu tôi có phải là một trong số đó, liệu tôi có xứng đáng bị chỉ trích hay không?

Cuộc đời tôi có thể coi là một tấn bi kịch, lớn lên trong gia cảnh khá giả, ăn học đàng hoàng nhưng chưa bao giờ tôi mơ mộng gì cao xa, chỉ mong có một gia đình hạnh phúc với một người chồng tốt và những đứa con ngoan. Năm thứ 3 Đại học, tôi gặp được người đàn ông cho tôi cái cảm giác ấy, nó hoàn toàn khác so với những mối tình “teen teen” trước đó, cũng có thể là do anh hơn tôi 7 tuổi nên chững chạc và nghiêm túc hơn cả. Từ đó, tôi bất chấp mọi thứ để chạy theo anh, dù gia đình cũng phàn nàn và khuyên răn nhiều, nhưng tôi cũng mặc kệ.

Anh xuất thân từ vùng quê nghèo nhưng có ý chí vươn lên và thực chất là đã bươn trải từ rất sớm, đấy là đức tính mà tôi rất trân trọng bởi nó là thứ hiếm trong các mối quan hệ của tôi, toàn công tử chơi bời. Yêu anh được 1 năm, cũng là lúc tôi ra trường và kiếm việc làm. Khi mọi thứ ổn định, nửa năm sau chúng tôi tiến hành hôn lễ trong sự choáng váng của nhiều người, có cả bố mẹ tôi, nhưng lý do chính đáng nhất ở đây là tôi đã mang đầu 4 tháng rồi và cái gì đến thì cũng phải đến.

single-mom-phunutoday-vn
Liệu tôi có nên đi thêm bước nữa? (Ảnh minh hoạ)

Tưởng rằng chuyện tình trong mơ của chúng tôi cứ thế sẽ tiếp diễn trong hạnh phúc thì chưa đầy 1 năm sau, khi đứa con đầu lòng của chúng tôi đi còn chưa vững thì chồng tôi qua đời vì tai nạn giao thông. Chiếc xe tải độc ác đã cướp đi cuộc sống của người đàn ông tôi yêu. Đó là nỗi đau đến tận bây giờ mỗi khi nghĩ lại tôi vẫn còn cảm giác rùng mình sợ hãi và đau đớn. Nhưng sau 2 năm mọi thứ cũng nguôi ngoai dần và tôi thì đã nghĩ đến chuyện đi bước nữa, bởi tôi còn trẻ, còn muốn được hạnh phúc, cần được chăm sóc và san sẻ những bộn bề trong cuộc sống. Cả thiên thần nhỏ của tôi cũng thế, cũng cần có một người bố theo đúng nghĩa. 

Nếu ai không rơi vào hoàn cảnh khốn khổ của tôi có lẽ không thể hiểu được sự khó khăn khi đưa ra những sự lựa chọn, nó phải tốt cho tôi và cho con tôi. Chúng tôi đều là những người quá thiệt thòi.

Tôi thấy nhiều người tự hào với cuộc sống của bà mẹ đơn thân, một số khác lại trách móc khi người phụ nữ muốn được đi thêm bước nữa, có một cuộc sống mới với ông chồng mới và những đứa con mới. Liệu tôi có phải là một trong số đó, liệu tôi có xứng đáng bị chỉ trích hay không?

Có thể họ cho rằng nếu có cuộc sống mới, tôi sẽ nhanh chóng quên những gì đã qua và cũng không lo chu toàn cho đứa con của chồng trước. Nhưng tôi thấy điều ấy không đúng, đứa con nào cũng do tôi dứt ruột đẻ ra, còn ông chồng mới thì đương nhiên con ruột bao giờ cũng hơn con riêng của vợ, nhưng nếu không có những cam kết riêng thì tôi cũng chẳng cưới. Hoặc nên chọn một anh cũng vợ mất hoặc bỏ vợ, rổ rá cạp lại là xong. 

Liệu tôi có quá thực dụng hay không? Liệu tôi có nghĩ cho bản thân mình nhiều quá hay không?